Wednesday, May 6, 2009

Shinjuku Incident – Nỗ lực không thôi chưa đủ


Nhắc đến Thành Long, người ta nghĩ ngay đến hai thứ: (1) võ thuật: (2) hài. Tóm lại, Thành Long = võ thuật + hài. Lần này không thế. Shinjuku Incident không hài và cũng không võ thuật, dù vẫn có không ít cảnh đánh nhau. Sau hơn ba mươi năm theo nghề và hơn chín mươi bộ phim, nỗ lực quay sang đóng một vai nghiêm túc trong một bộ phim nghiêm túc này tuy rất đáng trân trọng, nhưng hình như hơi quá muộn đối với Mr. Chan.

Thiết Đầu (Thành Long) là một anh nông dân nghèo ở miền đông bắc Trung Quốc, lặn lội lên thành phố tìm người yêu. Vấn đề: thành phố ấy là Tokyo, và con đường mà Thiết Đầu đi là nhập cư bất hợp pháp. Với sự giúp đỡ của cậu bạn đồng hương A Kiệt (Ngô Ngạn Tổ), anh bắt đầu cuộc sống mới ở Shinjuku, một quận tập trung rất đông người Hoa nhập cư trái phép. Ở đây, anh gặp Lệ Lệ (Phạm Băng Băng), một cô chủ quán bar tốt bụng, và tái ngộ với Tú Tú (Từ Tịnh Lôi), người anh tìm kiếm bấy lâu. Sau cuộc gặp gỡ không lời ấy, Thiết Đầu quyết tâm ở lại Tokyo, quyết tâm đi lên bằng cách dấn thân vào thế giới ngầm của Shinjuku.

Đây không phải là lần đầu tiên Nhĩ Đông Thăng làm phim về một chàng trai nông thôn phải đối diện với hiện thực thành thị tàn nhẫn. Shinjuku IncidentOne Night in Mongkok cùng chia sẻ sự tàn nhẫn ấy trong một bầu không khí u tối và ảm đạm, nhưng sự sai lầm trong casting và kịch bản khiến họ Nhĩ không tái lập được thành công ở One Night In Mongkok. “Chàng trai” Thành Long đã năm mươi lăm, và khi sánh vai với một Ngô Ngạn Tổ trẻ trung và một Phạm Băng Băng xinh đẹp thì dù đã được sự hỗ trợ tích cực của botox khuôn mặt anh cũng không có được sự thuyết phục và biểu cảm tương xứng với một vai diễn bi kịch như vậy. Nhưng anh đã cố gắng, và nếu so với Lý Liên Kiệt và Chân Tử Đan thì cố gắng ấy vẫn rất đáng để người ta khen ngợi.

Ngô Ngạn Tổ vốn là diễn viên ưa thích của Nhĩ Đông Thăng, và nếu không có Thành Long chắc ông đã chọn anh vào vai chính như ở One Night In Mongkok. Và anh cũng là điểm sáng lớn nhất trong phim bên cạnh Naoto Takenaka vai thanh tra Kitano. A Kiệt của anh có lẽ là một bi kịch còn đáng xót xa hơn nhiều cái bi kịch của nhân vật chính. Bên cạnh anh, Phạm Băng Băng rất thành công trong vai bình hoa mới tốt bụng, trong khi Từ Tịnh Lôi cũng xuất sắc không kém trong vai bình hoa cũ nhiều tâm sự của Thiết Đầu.

Câu chuyện của Shinjuku Incident có thể nói là hứa hẹn khi nó khai thác một đề tài mới mẻ: người Hoa nhập cư bất hợp pháp ở Nhật và mặt trái của cuộc sống ấy (và có lẽ vì nó quá trái nên bộ phim đã bị cấm chiếu ở Đại lục). Chỉ tiếc rằng kịch bản của phim khá lỏng, và lại lỏng ở đúng những thời điểm mấu chốt. Nếu sự ngây thơ của Thiết Đầu dễ hiểu thì sự thăng tiến dễ dàng của anh ở Shinjuku lại cho thấy sự ngây thơ đến khó hiểu của biên kịch, khi cái thế giới ngầm mà anh dấn thân vào có lúc rất thật mà cũng có lúc không thật chút nào, cả trong cái đơn giản và sự tàn nhẫn của nó. Cái kết dành cho Thiết Đầu là hợp lý, nhưng cái cách anh đi đến cái kết đó thì hơi quá khiên cưỡng.

Nếu không có điểm yếu về kịch bản thì có lẽ Shinjuku đã thành một phim rất đáng xem với sự mới mẻ cả trong đề tài và cách tiếp cận. Càng đáng tiếc hơn khi phim quay rất tốt, dưới một ống kính toan tính và đầy dụng ý của Kita Nobayashu. Nhĩ Đông Thăng rất giỏi dùng phim 2.35:1, chiều rộng của khuôn hình kết hợp với góc máy cận cảnh đã lột tả khá chân thực cái bức bối cả về không gian lẫn tinh thần của cuộc sống ở Shinjuku.

Nhưng thế vẫn là chưa đủ. Vấn đề của một phim như Shinjuku Incident là nó rất u tối. U tối là một lựa chọn mạo hiểm, bởi nếu thành công thì bộ phim sẽ lưu lại rất lâu trong ký ức người xem. Nếu không, những gì lưu lại chỉ là mệt mỏi.

No comments:

Post a Comment